Thứ Sáu, ngày 12 tháng 8 năm 2016

Bài phỏng vấn thiền sư Thích Nhất Hạnh chấn động phương Tây: Đức Phật là người hạnh phúc



Khi thiền sư Thích Nhất Hạnh tới Canada vào năm 2011, nhà báo Andrea Miller đã có cuộc phỏng vấn riêng với ông và bài viết đã gây nhiều tiếng vang ở đất nước này, cũng như tại nhiều quốc gia phương Tây. Vntinnhanh xin được giới thiệu với độc giả về bài viết đặc sắc này.


Sau khi thầy Thích Nhất Hạnh trở lại Vancouver, hai sư cô đưa tôi vào căn phòng khách trong một khu ký túc xá của Đại học British Columbia. Tại đây, ngoại trừ một lọ hoa lan nằm trên bàn, mọi thứ còn lại đều có màu nâu đất.


Thầy Thích Nhất Hạnh mặc áo tu hành màu nâu, chậm rãi nhâm nhi một tách trà có màu vàng nâu, trong khi các nhà sư khác đang ngồi gần đó trên những chiếc ghế bành và thảm màu nâu giản dị.

Thứ Ba, ngày 05 tháng 7 năm 2016

Vì sao độc tài không thích trò cười?

Các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ trên khắp thế giới phát hiện ra rằng sự hài hước là một trong những vũ khí mạnh nhất trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa toàn trị.

Srdja Popovic là giám đốc điều hành của Trung tâm Áp dụng Chiến lược và Cách Hành xử Bất Bạo Động (CANVAS) và là người đồng sáng lập nhóm ủng hộ dân chủ Otpor của Serbia. Ông cũng là Lãnh đạo trẻ toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới khóa 2013.

Mladen Joksic làm việc cho Hội đồng Nhân đạo Carnegie trên các vấn đề quốc tế và là một nhà hoạt động của nhóm Otpor.

Mười lăm năm trước đây, khi phong trào ủng hộ dân chủ bất bạo động có tên là Otpor của Serbia chỉ là một nhóm nhỏ gồm 20 sinh viên và $50, chúng tôi quyết định giở một trò đùa. Chúng tôi lấy một thùng dầu, dán một hình ảnh của nhà độc tài Slobodan Milosevic của Serbia lên trên và đặt nó ở ngay giữa trung tâm khu phố mua sắm lớn nhất của Belgrade. Chúng tôi đặt một cây gậy bóng chày ở bên cạnh đó. Rồi chúng tôi đi uống cà phê, ngồi xuống để theo dõi trò đùa mở màn. Không bao lâu sau, hàng chục người đi mua sắm xếp hàng dài trên phố, từng người một chờ đợi một cơ hội để có thể dùng gậy đánh “Milosevic” – kẻ bị rất nhiều người khinh miệt, mà hầu hết không ai dám chỉ trích vì quá sợ hãi. Khoảng 30 phút sau, cảnh sát đến. Khi đó chúng tôi nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cảnh sát của Milosevic sẽ làm gì? Họ có thể bắt giữ những người mua sắm, nhưng vì cớ gì? Họ cũng không thể bắt giữ thủ phạm vì chẳng thấy chúng tôi ở đâu cả. Cảnh sát của Milosevic rốt cuộc đã làm gì? Điều duy nhất mà họ có thể làm là: bắt giữ cái thùng. Hình ảnh hai viên cảnh sát nhét cái thùng vào trong xe cảnh sát là bức ảnh ấn tượng nhất ở Serbia trong nhiều tháng. Milosevic và bè đảng của ông ta trở thành trò cười của dân tộc, còn Otpor trở thành thương hiệu của mọi nhà.

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 5 năm 2016

Thật khó tin...


Singapore


Cuba

Nghe thật khó tin, nhưng vào năm 1959 khi Fidel Castro giành chính quyền ở Cuba và Lý Quang Diệu giành chính quyền ở Singapore thì Cuba là quốc gia giàu mạnh Singapore không dám sánh. Singapore lúc đó là nơi bến cảng đìu hiu, chẳng có tài nguyên gì còn Cuba là quốc gia xuất khẩu thuốc lá, xì gà, đường, cà phê với ngành du lịch nhộn nhịp đang tiền vào như nước.

Ngày nay hai quốc gia đã về hai thái cực. Một bên thịnh vượng vô hạn với nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, một bên kiệt quệ mòn mỏi với nền kinh tế cộng sản tập trung theo mô hình Soviet.

Với chính sách kinh tế khuyến khích thương mại tự do và đề cao khả năng cạnh tranh với chế độ thuế ưu đãi doanh thương, Singapore vốn là một nước nghèo đói ở thế giới thứ ba đã vượt lên trở thành quốc gia giàu sang hàng thế giới thứ nhất, là trung tâm tài chính và thương mại toàn cầu cạnh tranh cả với New York, London và Thụy Sỹ.

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2016

Tình hình Hoa Kì

Richard N. Haass
Phạm Nguyên Trường dịch




Còn hơn nửa năm nữa mới tới bầu cử tổng thống Hoa Kì và không thể biết chắc ai sẽ được các đảng lớn cử làm người đại diện cho mình trong kì bầu cử này, càng không thể nào biết được ai sẽ trở thành chủ nhân thứ 45 của Nhà Trắng. Nhưng đánh giá tâm trang của hơn 320 triệu người đang sống trên đất nước này và nó có ý nghĩa như thế nào đối với người cuối cùng sẽ giữ thế thượng phong trong cuộc đua bất tận - mà đa số người dân trên thế giới coi là vở kịch chính trị nhiều kì - không phải là việc làm quá sớm.

Tâm trạng nổi bật ở Hoa Kì hiện nay là bất an, nếu không nói là giận dữ. Gần đây tờ Washington Post đã cho đăng một loạt bốn bài báo nói về sự tức giận của dân chúng trút lên phố Wall (Wall Street), người Hồi giáo, các hợp đồng mua bán, Washington, những vụ nổ súng của cảnh sát, tổng thống Barack Obama, đảng Cộng hòa, người nhập cư và những mục tiêu khác.

HÃY CHO THẾ GIỚI BIẾT !!!

Về Tác Giả:

Tôi là giáo sư Jonathan London, người Mỹ, sinh ra tháng 7 năm 1969 và đã lớn lên tại Boston Hoa Kỳ, cụ thể hơn là Central Square, Cambridge. Tôi là nhà xã hội học, nhà kinh tế chính trị học, chuyên về Việt Nam, đặc biệt từ 1975 đến nay. Tôi đã bắt đầu nghiên cứu về VN từ năm 1992…nhưng lần đầu tiên đặt chân đến Việt Nam là tháng 1 năm 1990. Dịp đó tôi mới 20 tuổi, dốt quá, được có cơ hội gặp Đại Tướng Giáp, bắt tay mà chẳng biết ông ta là ai cả. Xin phép đi nông thôn không được đi v.v…

Thời gian sống hoàn toàn ở VN là từ 1997 đến 2001 và sau đó đi lại tiên tục cho đến bây giờ. Tôi hoàn thành tiến sĩ năm 2004 ở trường ĐH Wisconsin và sau đó sống và làm việc ở Đông Á. Trước đây tôi là giáo sư tại Singapore và sau thấy Singapore buồn, chán nhận cơ hội sang TĐH Thành Phố Hong Kong từ năm 2008….

**************


Bành trướng Trung Quốc là một mối đe dọa trong suốt quá trình tồn tại của Việt Nam. Tuy không mới so với lịch sử của dân tộc Việt Nam, bản chất và phạm vi của mối đe dọa từ Trung Quốc hiện nay là thực sự kỳ lạ theo kinh nghiệm của người Việt Nam đang sống trên toàn thế giới hiện nay. Việt Nam và thế giới đã chịu đựng đủ với chủ nghĩa đế quốc. Cái mà cả Việt Nam lẫn thế giới cần hiện nay là tiêu chuẩn quốc tế về hành vi mà tất cả các quốc gia đều phải tuân thủ. Không có các chuẩn mực quốc tế, chúng ta thiếu cơ sở vững chắc để đảm bảo các quyền cơ bản như quyền con người trong phạm vi nội địa của mọi quốc gia hoặc là quyền tự do hàng hải giữa các quốc gia. Thiếu các chuẩn mực quốc tế, chúng ta phải đối mặt với sự hỗn loạn, bạo lực, và bấp bênh.

Tổng thống Ðức Joachim Gauck viếng thăm Viện Ðại học Ðồng Tế ở Thượng Hải, Trung Quốc



Bài nói chuyện của Tổng Thống Joachim Gauck trước sinh viên Trung Quốc tại Ðại học Ðồng Tế, Thượng Hải

Dịch giả: Trần Huê

23-03-16


Thật là một vinh dự lớn cho tôi hôm nay được phát biểu tại Viện đại học truyền thống của quý vị. Tôi chân thành cám ơn ông Viện trưởng Ðại học Ðồng Tế, GS TS Pei Gang. Nhân dịp tôi viếng thăm quý quốc là một cơ hội tối hảo để chúng ta cùng kiểm điểm lại sự phát triển của mối bang giao Trung Quốc – Ðức Quốc. Tôi sẽ thực hiện ngay điều này.

Ðể vào đầu, tôi xin tuyên dương những con người đã tiếp nhận xây dựng di sản Ðức ở nơi đây. Hẳn quý vị cũng không lạ bởi vì cội rễ của Ðại học Ðồng Tế là từ người Ðức. Khởi nguồn là „Trường y khoa Ðức“. Chính vị bác sĩ Erich Paulun, người đã sáng lập và cùng với những cộng sự Trung Quốc xây dựng lên trường này. Sau đó chẳng bao lâu trường được mở rộng thêm các ngành học kỹ sư, đã góp phần vào sự phát triển nền khoa học và giảng dạy ở Trung Quốc. Lịch sử này giữ một vai trò quan trọng khi ngày nay chúng ta có thể nói rằng, Ðại học Ðồng Tế là nơi tối ưu cho sự trao đổi hàn lâm giữa hai quốc gia chúng ta. Tôi rất ấn tượng thấy hằng ngàn sinh viên đại học của quý vị hăng say tìm hiểu về Ðức Quốc và còn sang nước Ðức chúng tôi học một vài học kỳ, cũng như sự cởi mở mà đại học quý vị dành cho cho sinh viên Ðức. Tương tự, sự nhiệt tình của giới kinh doanh Trung Quốc và Ðức yểm trợ các ghế giáo sư do các hội hữu ích xã hội tài trợ tại Ðại học cao đẳng Trung – Ðức, được đại học của quý vị cùng với Dịch vụ Trao đổi Hàn lâm Ðức Quốc thành lập 18 năm trước.

Diễn văn của ông Obama tại Cu Ba

Lời dẫn của Đỗ Đức Đông Ngàn

Obama sinh năm 1961-,năm nay 55 tuổi- làm tổng thống Mỹ hai nhiệm kì, nghĩa là từ tuổi 47. Tuổi trâu Tân sửu nhưng là trâu vàng. Ăn nói mạch lạc, có lý có tình, khôn ngoan sắc sảo và cái chính là biết nói cái người ta cần nghe, không ồ ề như dê leo núi như bò nhai rơm...
ĐỌC ĐI CÁC BAN
( Sao chép từ trang web của Kim Dung- cảm ơn chị)

Đây là một vài trích-đoạn từ bài diễn-văn của tổng-thống Obama tại Gran Teatro, Havana, Cuba, dưới sự chứng-kiến của tổng-thống Raul Castro và khoảng một ngàn khách tham-dự. Bài nói chuyện cũng đã được phát-hình trực-tiếp trên các đài truyền-thông tại Cuba vào ngày hôm qua 22-3-2016.


“Kính thưa quý vị,
Havana chỉ cách Florida có 90 dặm. Vậy mà để đến được đây chúng ta đã phải đi qua một chặng đường quá dài, phải vượt qua bao nhiêu rào cản của lịch-sử, của đau thương, và của ly-biệt…
Biết bao nhiêu trăm ngàn người di dân Cuban đã tìm cách vượt qua khoảng không-gian ngắn ngủi này–bằng phi-cơ hay trên những chiếc bè tự-chế, để đến được bến bờ của tự-do và cơ-hội, bỏ lại sau lưng bao nhiêu tài-sản cũng như bao nhiêu người thân…

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 3 năm 2016

Thư yêu cầu đồng chí Tập Cận Bình từ chức


Thư yêu cầu đồng chí Tập Cận Bình từ chức
Tác giả: Đảng viên trung thành với Đảng
Xin chào đồng chí Tập Cận Bình!
Chúng tôi là những đảng viên trung thành của Đảng cộng sản Trung Quốc. Trong lúc kỳ họp của Quốc hội Trung Quốc cùng Hội nghị hiệp thương chính trị nhân dân Trung Quốc sắp khai mạc, chung tôi viết cho đồng chí bức thư này, yêu cầu đồng chí từ bỏ mọi chức vụ lãnh đạo Đảng và Quốc gia. Đưa ra yêu cầu này, là xuất phát từ góc nhìn sự nghiệp toàn cục của Đảng( Cộng sản Trung Quốc), xuất phát từ toàn cục tương lai của quốc gia và dân tộc, cùng với đó là từ sự an toàn bản thân của đồng chí và gia đình.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 3 năm 2016

Rumani mở cửa lâu đài "Ác Quỷ" của nhà độc tài Ceausescu

Thanh Hà/13-03-2016



Từ ngày 12/03/2016, dinh thự từng thuộc về nhà độc tài Rumani, Nicolae Ceausescu, tại Bucarest mở cửa cho công chúng. 26 năm sau ngày chế độ Ceausescu bị lật đổ, đời sống xa hoa của gia đình "tên bạo chúa" này được phơi bày trước công chúng.

Thông tín viên đài RFI Jonas Mercier từ thủ đô Bucarest gửi về bài tường trình :

« Nhìn bề ngoài, dinh thự của cựu lãnh đạo Rumani có vẻ kín đáo, cho dù đó là một quần thể kiến trúc khá đồ sộ, được cây cối che khuất. Thế nhưng, khi bước vào bên trong, thì đời sống xa hoa của các chủ nhân tòa nhà đã không khỏi khiến khách tham quan phải sửng sốt. Có ít nhất 80 phòng ngủ được trang hoàng vô cùng sang trọng, rồi lại có một bể bơi, một phòng chiếu phim và một boongker được xây trong lòng đất.

Thứ Bảy, ngày 12 tháng 3 năm 2016

Trung Quốc: Cai trị bằng sự sợ hãi



Trung Quốc lại một lần nữa bị kìm kẹp trong sự sợ hãi chưa từng xảy ra kể từ thời Mao Trạch Đông. Từ phòng họp kín của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đến giảng đường của các trường đại học và văn phòng của lãnh đạo các cơ quan, bóng ma của những lời buộc tội khắc nghiệt và những hình phạt thậm chí còn khắc nghiệt hơn đang rình rập giới tinh hoa chính trị, học giả và doanh nhân Trung Quốc.

Rất dễ dàng để nhận ra nỗi lo sợ đang lan tràn. Kể từ khi chiến dịch chống tham nhũng không khoan nhượng của Chủ tịch Tập Cận Bình khởi động vào tháng 12 năm 2012, việc bắt giữ các quan chức chính phủ đã thành chuyện thường ngày, khiến những người đồng nghiệp và bạn bè của họ đều cảm thấy run sợ.

Giới chức cao cấp cũng chẳng được bảo vệ là bao, như 146 “con hổ” (những quan chức giữ những chức vụ tương đương bộ trưởng hoặc chủ tịch tỉnh) mới mất chức đã nhận ra, họ thường bị hất cẳng mà không hề được cảnh báo. Thậm chí một cụm từ mới đã được bổ sung vào từ điển thuật ngữ tiếng Trung để miêu tả sự rớt đài đột ngột khi đang được trọng thị: “miểu sát” (秒杀), hay “giết ngay tức khắc”.